Cuộc sống của những người dân có điều kiện kinh tế eo hẹp ở đây trở thành khốn đốn hơn bao giờ hết. Phần lớn trong số họ là những người làm thuê trong khoảng miền Tây lên Sài Gòn mưu sinh. Anh Nguyễn Văn Khang (quê Bến Tre) cho biết: "Mưa ngập làm mấy tòa tháp vừa mới đây không xây đắp được, chúng tôi không có việc khiến cho. Mà có làm cho cũng không đi được vì chiếc xe máy duy nhất đã ngâm nước hư rồi. Tôi phải kê cao lên mà vẫn ngập".
So bì bõm lội trong ánh điện lù mù ở xóm trọ, Khang mới mua được một vài gói mì tôm ăn tạm. Anh cho nhân thức mấy hiện tại không thể thổi nấu được, nếu muốn ăn cơm phải lội nước gần 3km mới có quán. Cho nên, cả lực lượng bạn của Khang đều ăn mì tôm "không người lái" qua ngày.
Anh Nguyễn Đức Vịnh nhờ đại chúng phụ dọn đồ đoàn lên cao.
Anh Ngô Quang đãng Châu (36 tuổi) cho biết, áo quần bị nước cuốn hết chỉ còn 2-3 bộ nên 3 hiện nay anh không tắm.
Những hộ dân trong xóm trọ này cho biết, khổ nhất là những khi nước ngập quá vòi nước thì không thể tắm rửa sinh hoạt. Chỉ khi nào nước rút rộng rãi mới xuống "xối" nước tắm sơ qua.
Mọi sinh hoạt của chị Lánh đều diễn ra trên gác. Mấy hiện tại chị đều phải ăn cơm với mắm vì không thể đi chợ, đun nấu. Mỗi khi lên gác chị đều phải rửa chân với nước tinh khiết.
Căn gác trở thành nơi trú ngụ bình an với những cư dân trong xóm trọ trên đường Lương Định Của.
Đương nhiên không hề mái ấm nào cũng dư giả thuê phòng trọ có gác. Như nhà bà Phùng Thị Tuyết (72 tuổi), cả nhà 4 người phải ngủ trên chiếc giường xếp đã được kê lên cao. Bà Tuyết cho hay: "Cả bốn người ngủ trên giường, hai đứa bé nằm còn tôi và con gái cứ ngủ ngồi tương tự mấy hiện tại rồi".
Chị Từ tốn (con bà Tuyết) giặt và phơi đồ ngay tại gia. Chị Nhàn chia tay chồng, một bản thân mình nuôi nhị con tí hon. "Tôi ở nhà trông nhì đứa con. Mẹ tôi thì đi rửa chén bát thuê ở quận 1 ngày được 80 ngàn nhưng mưa quá không đi khiến được. Cuộc sống càng thêm phần khó khăn", chị nói.
Nhì đứa con gầy của chị Nhàn hạ cả ngày chỉ làm cho bạn với góc giường chật hẹp, bao nhiêu đồ chơi bị nước trôi đi, cái thưởng thức cũng thiếu thốn.
Một mái nhà khác thì dùng giàn giáo làm cho nơi ngủ nghỉ sinh hoạt.
Còn mái nhà cô Mười thì phải dọn hết hàng quán lên cao, gà vịt cho lên bàn. Mỗi ngày, gia đình hầu như ăn mì tôm.
Phổ thông hộ gia đình khác phải dọn đi lánh tạm bợ nơi khác. Những người dân ở đây run sợ ví như cứ mưa suốt nước không rút thì cuộc sống sẽ thêm phần khốn đốn.
Tham khảo thêm: bơm dân dụng giá rẻ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét