Đêm nay tôi không ngủ được, em nằm cạnh tôi và tiếng thở đều. Đã phổ quát đêm chúng tôi chẳng gần gụi nhau. Tôi tự hỏi không nhân thức giữa nhì người đang sống sót thứ tình gì. Tôi biết em làm cho ca đêm hay ca ngày đều rất mệt, 12 tiếng công lao chân tay, thành ra việc trong việc ngoài tôi đều giành khiến, chỉ mong khi em về đỡ bận tâm. Chính vì thế tôi lại tưởng căn phòng này chỉ có chính mình chính mình. Lúc tôi ngủ là lúc em khiến cho ca đêm, lúc tôi đi khiến là lúc em ngủ. Tôi và em chỉ gặp gỡ nhau trong thời gian "bàn giao phòng" vì nó diễn ra quá với tốc độ cao, đến nỗi tôi cũng chẳng được ôm ấp em cho đàng hoàng. Thỉnh thoảng tôi cô quạnh lắm, hết giờ khiến lại nhanh nhẹn đi chợ nấu ăn, ăn thì chỉ có một bản thân, rồi tối lại ấp ủ gối tự vỗ về cho bản thân ngủ. Mà nào có ngủ được ngay, vì yêu cầu sinh lý mặc cả gần năm nay tôi chưa được một lần thỏa mãn. Nhiều khi tôi hay trêu em "Em ơi, anh chuẩn bị tu được rồi vì ngày nào anh cũng ăn chay".
Gần năm nay tôi chẳng muốn nhắc tới chuyện con cái với em, cũng chỉ đơn giản là em sợ đẻ. Em nói nhìn thấy chị gái sinh và rất sợ. Nếu cho em chơi với trẻ em thì được chứ nói đẻ hoặc phải nuôi con thì không. Sau khi nghe em nói, tôi lại yên ủi, còn dụ em bằng phổ biến câu chuyện về trẻ thơ xinh đẹp như thế nào, khi con bò cute ra sao, rồi khi con cất tiếng đầu tiên gọi mẹ vui vẻ nhân thức bao. Rồi tôi sẽ dạy cho con học, sẽ chở con đến trường, rồi cả gia đình cùng đi chơi, cùng ngồi ăn cơm. Em lại bảo nuôi con nhỏ không đơn giản như thế, vì lúc con bệnh, con quấy, con đau... rất gian truân. Thế đấy, đêm nay tôi lại mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ, mơ có một đêm cuồng say, mơ mâm cơm lúc nào cũng tròn đầy. Chúc em ngủ ngon, phi tần yêu.
Tân
Xem tại: máy bơm đẩy cao
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét