Đang im lành, bỗng dưng hình thành một người thiếu phụ nói là mối tình đầu, rồi là đứa con riêng đã 4 tuổi. Tôi đã phải ngậm cay nuốt đắng chấp thuận quá khứ của anh, vậy mà anh còn trách móc tôi như thể tôi là người ác nghiệt, man rợ.
Anh và tôi lấy nhau đã được 3 năm và có 1 đứa con 2 tuổi, cuộc sống mái nhà êm đềm vui vẻ. Anh là một người chồng người phụ vương chiều chuộng vợ con rất đỗi. Tính cách thức hiền khô hoà khoan dung của anh làm cho người nào xúc tiếp với anh cũng cảm thấy quý mến.
Phương pháp đây 1 tuần, khi đi làm cho về, tôi thấy có một người thanh nữ cứ vẩn vơ trước cổng nhà bản thân. Chị ta đi qua chuyển di, khuôn mặt thất thần, nhìn rất tội nghiệp. Khi tôi hỏi thì chị ta bảo là em họ của chồng tôi vừa trong khoảng quê ra. Chị ta kể vanh vách tên chồng, cha mẹ chồng tôi, nên tôi không nghi vấn gì cả, mời vào trong nhà chờ chồng tôi về.
Vừa về đến nhà, trông thấy chị ta, chồng tôi ngẩn người một lúc rồi hỏi: “Em tới có việc gì?”. Chị ta bảo: “Em có việc ra thủ đô, cùng lúc lép qua thăm vợ chồng anh chị”.
Tôi thấy đúng là em họ anh thật nên bảo cả nhì ở lại trò chuyện, tôi đi nấu cơm. Ăn cơm xong, tôi sắp xếp cho chị ta ngủ ở phòng gầy cạnh phòng ngủ phi tần chồng tôi.
Nửa đêm, tự nhiên tôi thức giấc giấc. Nhìn sang bên thì không thấy chồng đâu, tôi lò mò thành lập cửa đi xem có chuyện gì. Dù sao thì nhà có thêm một người lạ.
Tôi tới phòng chị ta, đúng là chồng tôi đang ở trong đó. Nhị người họ ngồi trên giường rỉ tai gì đó mà chị ta mếu máo. Chồng tôi thì mặt bi thảm rời rợi.
![]()
Đến lúc này thì chẳng phải nghi vấn gì nữa, chồng tôi có con riêng bên ngoài thật rồi. (Ảnh minh họa)
Chị ta bảo: “Em không thể mất đứa con này được, chỉ có anh mới cứu được con, em biết anh sẽ rất khó khăn xử nhưng hãy cứu lấy con được không? Em chẳng ước mong gì, chỉ cần con mạnh khỏe, mẹ con em sẽ không bao giờ hình thành trước mắt anh nữa”.
Nghe tới đây là chân tôi bủn rủn. Tôi vẫn kì vọng rằng họ đang thì thầm về con chị ta. Tôi còn tưởng chị ta đến xin tiền chồng tôi cho con nên cứ âm thầm nghe tiếp. Chồng tôi bảo chị ta đừng khóc nữa kẻo tấn công thức tôi dậy, để mai sau anh rỉ tai với tôi trước, sau đó sẽ tới bệnh viện thăm con.
Tới lúc này thì chẳng phải ngờ vực gì nữa, chồng tôi có con riêng bên ngoài thật rồi. Tai tôi ù đi vì thông tin vừa nghe được. Tôi bò lê tham gia phòng ngủ, ngồi thờ thẫn dưới chân giường.
Khi chồng tôi về lại phòng ngủ thì thấy tôi đang khóc. Anh lau mặt cho tôi, có nhẽ đoán được tôi đã nghe thấy nên anh chẳng che giấu nữa. Anh buồn rầu nói: "Anh thành thực xin lỗi vì đã giấu em. Cô ấy ko phải em họ anh mà là mối nguồn cơn của anh. Lũ anh ngày trước yêu nhau 2 năm trời. Số đông anh chia tay được 1 bốn tuần thì cô ấy nhận thấy có bầu nhưng tự ái nên không nói cho anh nhân thức. Đến bây chừ anh mới biết bản thân mình có một đứa đàn ông đã 4 tuổi rồi. Nhưng con lại đang mắc bệnh nặng".
Rồi anh vỗ về tôi, tôi lại nghe thấy bé xíu bận bịu bệnh nên thương vô cùng, cũng không giận anh nữa.
Hôm sau chúng tôi tới bệnh viện thăm đứa trẻ, nó giống anh như đúc làm tôi nhói con tim. Nhìn đứa gầy tội nghiệp tôi cũng thấy thương quá, bé xíu vậy đã phải chịu đau khổ. Tôi đứng bên, khóc cạn nước mắt vì thương chồng và đứa con riêng, nhì người kiếm được nhau, ôm ấp chặt lấy nhau mà khóc. Đứa bé nhỏ cũng giờ mới biết chính mình có bố.
Anh nói với con: “Bố sẽ tậu mọi phương pháp cứu con, hãy tin ở bố”. Tôi trợn tròn mắt nghe anh hứa hẹn, một cảm giác sắp mất cái gì đó đang không rõ ràng trong tim tôi.
Mấy hôm sau, ngày nào tôi cũng thấy anh gian khổ. Anh đến bệnh viện với con, tôi lặng lẽ chấp nhận, còn gửi mấy món đồ chơi đến.
![]()
Tôi thà li hôn chồng còn hơn trông thấy anh mất sức khỏe. (Ảnh minh họa)
2 hôm trước, anh đưa tôi đi ăn, rồi đến nơi nhì đứa lần đầu tiên gặp gỡ nhau để rỉ tai: “Mong em hãy tha lỗi cho anh và anh cầu xin em hãy bằng lòng anh được khiến nhân tố trước tiên và sau cuối cho đứa con của bản thân mình đó là cho nó một quả thận để cứu lấy mạng sống của nó”.
Lúc đó tôi kinh hồn quá nên gạt đi: “Không bao giờ, sao mẹ nó không hiến cho nó. Mẹ nó tự tiện hiện ra nó thì phải có bổn phận chứ”. Anh quát lên: “chậm tiến độ là con anh, mẹ con nó đã khổ rồi, anh chẳng thể để họ khổ mãi được. Với lại anh đã xét nghiệm rồi, của anh rất thích hợp. Nếu em thương yêu anh thì hãy để cho anh được cứu con anh một lần, anh không thể để nó chết lần nữa được”.
chậm triển khai là lần đầu tiên tôi thấy anh nổi xung như vậy. Anh bắt tôi cảm thông cho anh, nhưng anh có nắm bắt cho tôi. Đang lặng lành, tự dưng xuất hiện một người thiếu nữ nói là mối tình đầu, rồi là đứa con riêng đã 4 tuổi. Tôi đã phải ngậm cay nuốt đắng chấp thuận dĩ vãng của anh, thế mà anh còn trách móc tôi như thể tôi là người cường bạo, hung ác.
Tôi thà li hôn chồng để anh chu tất với con riêng, còn hơn nhận ra anh mất sức khỏe. Bỏ đi một quả thận, chuỗi ngày về sau nhân thức anh thế nào. Đến lúc đó anh có thể là chỗ dựa cho mẹ con tôi được nữa không? Hay anh sẽ biến thành gánh nặng cho mẹ con tôi?
Xem thêm: bơm nước chuyên dụng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét